Bbit
Kinh doanh cơ hội cũng giống như tình yêu đừng để mất đi rồi mới tìm lại


Kinh doanh cơ hội cũng giống như tình yêu đừng để mất đi rồi mới tìm lại

Ai đã trải qua hôn nhân thì chắc sẽ biết sự khác nhau giữa ngày yêu nhau và khi đã cưới nhau. Ngày còn yêu lãng mạng bao nhiêu thì ngày đã cưới nhau về lại tính toán bấy nhiêu, bao nhiêu gánh nặng cơm-áo-gạo -tiền đè nặng lên vai 2 vợ chồng nên nhiều lúc nóng lên cãi nhau mà nguyên nhân sâu xa cũng là tiền đâu. Sau đây là một bài viết tâm sự của một người đàn ông.
Cách đây 3 năm, vợ chồng tôi thường cãi nhau. Mọi việc bắt đầu từ khi tôi bị chuyển sang bộ phận khác do mắc lỗi, lương ít đi, gánh nặng lại tăng theo từng ngày: xăng tăng, đồ ăn tăng,...rồi tới chuyện con gái bắt đầu vào học lớp 1. Mấy cái chi phí đó cứ đuổi theo gặm từng chút từng chút cái ví tiền nhỏ hẹp của 2 vợ chồng, vợ tôi cũng dần gắt gỏng, cằn nhằn chứ không còn hiền dịu như ngày xưa nữa.

Những ngày đầu, hiểu những áp lực mà vợ chịu đựng (người giữ tiền trong gia đình-quyết định chi tiêu), tơi im lặng để vợ xả stress nhưng rồi sự cảm thông ấy bị bào mòn dần và thay vào đó là sự tự ái, cảm thấy lòng tôn trọng bị sứt mẻ trước những lời cằn nhằn của vợ. Vậy là những trận cãi nhau từ tối này đến tối hôm khác, những buổi tối chiến tranh lạnh, vợ ôm gối nằm còn tôi nốc hết ly lượu này đến ly rượu khác. 

Sau đó vợ tôi được người khác chỉ bán hàng online, ngày đó số người bán hàng trên facebook còn ít lắm nên vợ tôi cũng làm ăn được. Tình hình kinh tế được cải thiện dần nên vợ không còn cằn nhằn nữa nên vợ chồng ít cãi nhau hơn. Chỉ có điều để tiết kiệm chi phí, nên vợ tôi cũng đi giao hàng cho người khác luôn vào lúc buổi trưa nghỉ làm hoặc chiều muộn. Nhiều lúc nhìn thấy vợ mệt mỏi vì khói bụi và đói lả vì mải đi giao hàng, tôi khuyên vợ mình nên thuê người khác đi giao hàng nhưng vợ kiên quyết không chịu.

Ngày định mệnh ấy xảy ra khi đang làm, vợ tôi nhắn tin hỏi tôi khi tan làm được không vì xe cô ấy bị hỏng do lội nước buổi trưa đi giao hàng cho người ta. Đang bực mình vì công việc và sếp cứ giục nên tôi cằn nhằn lại, vợ chỉ im lặng. Rồi vì sếp gọi giục nhiều quá nên tắt nguồn điện thoại luôn, khỏi bực mình.

Mải làm mà quên mất luôn thời gian, tới 6 giờ kém 5 mới xong việc. Giật mình chạy vội về vì nhớ là hôm nay phải qua nhà mẹ vợ nữa. Đi được nửa đường mới nhớ là phải qua đón vợ, chắc giờ cô gấy đang sốt ruột lắm vì 5h30 cô ấy đã tan làm. Mà đi vào giờ cao điểm nên cứ bị tắt đường càng khiến tôi nổi khùng, tới nơi phải mặng vợ một trận. Nghĩ sao vì tiết kiệm ít đồng mà phải lặn lội mưa gió, bắt từ mai phải thuê người khác đi giao hàng dùm.

Tới nơi thì thấy công an rất đông người xúm lại quanh chiếc taxi, có cả công an giao thông nữa, tôi nghĩ chắc đi ẩu rồi va chạm rồi. Lôi điện thoại ra mới nhớ điện thoại mình tắt nguồn chiều giờ, chắc vợ chờ lâu quá đi xe ôm rồi, thôi cứ gọi cho vợ để biết. Nhưng vừa bật máy lên, tôi thấy có 30 cuộc gọi từ một số lạ hoắc. Kệ, chắc ông sếp tưởng mình chặn số ổng nên lấy số người khác gọi đây mà, vợ mình quan trọng nhất, gọi cho vợ cái đã. Nhưng gọi mà cứ thuê bao, gọi về nhà thì không thấy ai bắt máy. Lúc này tôi thấy hoang mang, không biết sao mà gọi vợ mình không được nhỉ. 


Cảm giác bất an dâng lên mạnh liệt trong người tôi, tôi chạy tới những người dân đang bàn tán nơi góc đường. Mỗi người nói một kiểu làm tôi hoang mang hơn, nói rằng tài xế có vẻ say rượu rồi tông vào một người phụ nữ trung niên, nhưng đưa đi cấp cứu không rõ. 


Tôi phóng như điên về nhà, cầu mong về tới nhà thấy vợ tôi đang bếp núc như ngày bình thường nhưng tổ ấm nhà tôi lúc này lại tối thui. Chưa bao giờ tôi thấy sợ hãi như vậy, làm ơn ai nói rằng người phụ nữ bị tai nạn đó không phải vợ tôi đi.


Đúng lúc này thì điện thoại tôi reo lên, tôi thấy số máy lạ lúc nãy gọi lại. Run run bấm phím nghe máy và nghe đầu dây bên kia quát ầm ĩ

Bình Luận: